Theo số liệu thống kê gần đây, Việt Nam hiện có khoảng 3,2 triệu người cao tuổi sống cô đơn tại các đô thị lớn, con số này được dự báo sẽ tăng lên 5 triệu vào năm 2030. Đây đang trở thành một trong những vấn đề xã hội cấp bách nhất mà các thành phố lớn cần giải quyết trong thời gian tới để đảm bảo an sinh xã hội cho người già cô đơn.
Cuộc sống của những người cao tuổi sống một mình tại đô thị thường đối mặt với nhiều khó khăn: thiếu người chăm sóc khi bệnh tật, cảm giác cô đơn và không có ai chia sẻ, khó khăn trong việc tiếp cận dịch vụ y tế và thậm chí là nguy cơ bị lừa đảo. Một số cụ ông cụ bà phản ánh rằng họ có thể không nói chuyện với ai trong cả ngày, chỉ truyền hình là bạn đồng hành duy nhất trong những căn phòng vắng lặng.
Trong khi đó, con cái họ thường phải làm việc xa nhà hoặc quá bận rộn để có thể chăm sóc bố mẹ thường xuyên. Mô hình gia đình cổ truyền của người Việt với nhiều thế hệ cùng chung sống đang dần bị thay thế bởi các gia đình hạt nhân, làm cho người già ngày càng cô đơn hơn trong xã hội hiện đại. Nhiều người cao tuổi phải tự lo cho bản thân trong khi sức khỏe ngày càng yếu đi.
Các chuyên gia xã hội học khuyến cáo cần có sự vào cuộc đồng bộ từ cả nhà nước, xã hội và gia đình để giải quyết vấn đề này. Một số địa phương đã thử nghiệm các mô hình như trung tâm chăm sóc người cao tuổi bán trú, các nhóm tình nguyện đến thăm và chăm sóc người cô đơn tại gia. Tuy nhiên, những mô hình này vẫn còn rất hạn chế so với nhu cầu thực tế ngày càng tăng.